Đêm giữa năm

Những ngày giữa năm ngột ngạt và khó thở. Khi tin tức tràn ngập những điều không vui về đất nước, về lòng người. Tôi ngồi lặng lẽ trong đêm, hỏi một câu đã hỏi hàng vạn lần rồi, rằng bao giờ yên bình về trên quê mình?

Tôi là một đứa trẻ hời hợt, nhưng trong giây phút nào đó, tôi nhớ khói bụi Sài Gòn, nhớ mùi con sông bẩn sau căn nhà cũ, nhớ cây dừa già luôn cho trái ngọt lịm, nhớ mẹ ngồi rửa bát ngoài hiên, nhớ món thịt kho của ba. Tôi nhớ quê hương trước khi nhớ nhà mình... Có những lời nói cất lên, và tôi học được rằng có nhiều điểu cứ để gió cuốn đi.

Tôi chẳng có gì cả, ngoài nỗi nhớ vào một đêm đầu đông ở Úc. Melbourne dù thế vẫn đối tốt với tôi, ơn Trời vì điều đó. Tôi sẽ không bạc với cậu đâu, như cách tôi không bạc với quê nhà mình vậy.

Comments

Popular posts from this blog

Đóa hồng trên đường Tôn Đức Thắng

Hỏi đường - Nguyễn Ngọc Tư

Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân