Posts

Văn

Với bạn bè xung quanh, tôi là một đứa nói nhiều, tính khí thì ẩm ương. Nhưng trừ lúc đó ra, tôi là một đứa kiệm lời (ấy vậy mà thỉnh thoảng vẫn bị "vạ miệng"). Vì nói không giỏi, thế là tôi viết. Tôi tập viết những mẩu chuyện cỏn con từ hồi mười hai, mười ba, văn phong hãy còn trẻ nít. Sau đó là những bài dài hơn. Rồi đến cái hồi biết buồn biết vui, biết nắng biết mưa, câu văn bắt đầu gai góc, tôi xài nhiều dấu ngoặc đơn và dấu chấm lửng. Những người đọc giọng văn tôi dạo đấy, và tôi khi tự đọc lại sau này, đều thấy cái tính bốc đồng bắt đầu nhen nhóm. Còn bây giờ thì hầu hết các bài viết đều là những nốt trầm, ít những câu phức và thôi dùng các từ ủy mị. Văn của tôi lớn lên.
Tôi bắt đầu viết với một ý nghĩ duy nhất là muốn viết. Với một số chuyện, bao gồm cả chuyện viết, tôi không có mưu cầu được nhắc đến, được biết tên và được khen ngợi (lẫn chê bai). Tôi viết là vì tôi có một câu chuyện muốn kể, một ý niệm muốn bày tỏ và một nỗi lòng muốn được nói ra. Và nói ra trong sự …

Đôi dép màu xanh

Image
Bà hay mang đôi dép nhựa màu xanh, ngày tôi đi làm hay đi học về, thấy đôi dép xếp ngay ngắn ngoài cửa phòng là tôi biết bà có ở nhà. Hoặc giả như không thấy, tôi sẽ đi vòng quanh nhà để tìm. Bà hay mang bên người xâu chìa khóa nặng trịch, mỗi bước đi lại leng keng leng keng, và tôi lại như đứa bé con nghe tiếng mẹ về. Vào ngày đầu tiên tôi gặp, tôi nghĩ mình đã gặp bà đâu đó, lâu rồi, xa xưa lắm. Hay vì bà có nét mặt giống ngoại tôi, cũng có mùi của ngoại? Tôi hay gọi đó là mùi của người già, tựa như mùi còn lại của dầu xanh khi nó đã hết nồng nặc, cay xè. 
Bà ngủ sớm và dậy sớm. Có khi bà dậy lúc tôi vừa tắt đèn đi ngủ, vào ba giờ sáng, lúc trời còn lạnh và sương còn giăng. Bà dậy sớm xay đậu hay cái gì đó để làm món mộc chay, chả chay, ở cái bếp to phía sau phòng tôi. Đó là một trong những âm thanh khiến tôi thấy dễ chịu (lẫn xót xa), mặc dù bà cho rằng nó to quá, sợ tôi không ngủ được. Chẳng hề gì, tôi vẫn nằm ngủ tít, gọi còn không dậy nổi... Rồi đến bảy giờ sáng, lại nghe tiếng…

Đêm giữa năm

Những ngày giữa năm ngột ngạt và khó thở. Khi tin tức tràn ngập những điều không vui về đất nước, về lòng người. Tôi ngồi lặng lẽ trong đêm, hỏi một câu đã hỏi hàng vạn lần rồi, rằng bao giờ yên bình về trên quê mình?

Tôi là một đứa trẻ hời hợt, nhưng trong giây phút nào đó, tôi nhớ khói bụi Sài Gòn, nhớ mùi con sông bẩn sau căn nhà cũ, nhớ cây dừa già luôn cho trái ngọt lịm, nhớ mẹ ngồi rửa bát ngoài hiên, nhớ món thịt kho của ba. Tôi nhớ quê hương trước khi nhớ nhà mình... Có những lời nói cất lên, và tôi học được rằng có nhiều điều cứ để gió cuốn đi.

Tôi chẳng có gì cả, ngoài nỗi nhớ vào một đêm đầu đông ở Úc. Melbourne dù thế vẫn đối tốt với tôi, ơn Trời vì điều đó. Tôi sẽ không bạc với cậu đâu, như cách tôi không bạc với quê nhà mình vậy.

Đóa hồng trên đường Tôn Đức Thắng

Image
Một người đã đến và mang theo đoá hồng đặt xuống thớ gỗ thơm, bây giờ thôi không thơm nữa. Mẹ tôi thường nói mấy cái cây to sụ cây nào cũng có linh hồn cả. Hãy nói rằng mẹ tôi sai đi, nếu không thì hẳn chúng nó phải đau đớn lắm. Bởi vì chúng đã ở đó, khi người ta cắm ngọn cờ lên dinh Độc Lập. Rồi vẫn nằm đó, khi người ta đặt viên gạch đầu tiên ở nơi sau này gọi là Nhà thờ Đức Bà. Từ thuở ông ngoại tôi mới yêu bà tôi, từ hồi ba tôi còn đạp xe chở tôi ốm oặt ẹo đến nhà thương, đến khi tôi biết nhấn ga chạy lòng vòng thành phố. Tôi chợt nhớ Paris, vào cái ngày khắp các mặt báo đều đưa tin về vụ khủng bố. Một phóng viên hỏi chú bé con rằng chú có sợ không, họ có súng đấy. Chú bảo là chú sợ lắm, có thể phải chuyển nhà lắm. Rồi bố chú vỗ về, bọn họ có súng nhưng chúng ta có hoa. Chú bé con lại nói, hoa chẳng là gì hết, hoa chẳng làm được gì. Bố chú tiếp, không phải, mọi người đang đặt những nhành hoa quanh sự mất mát đấy thôi, hoa có thể đánh bại họng súng đấy.
Chú bé con ơi, em tin điều đ…

Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân

Tôi cho rằng Giáng Sinh là một mùa buồn. Dẫu cho phố xá lung linh đèn màu, đôi lứa tay trong tay hay không bàn tay nào chạm nhẹ ngón tay nào. Điều gì rực rỡ quá thường chóng tàn, và tật cố hữu của loài người là nuối tiếc. Khi chuông giáo đường vang lên chiều Chúa nhật, bầy bồ câu đập cánh không trung rẽ trời bay về tổ. Người lặng thinh khụy gối dưới ngôi Thiên Chúa, mái vòm cao ngất phía trên đầu. Bình yên này không có xót xa.

Áo trắng em bay như cánh thiên thần. 
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân. 

Người không quên được, thế là người hờn trách: "Lời nguyện cầu mình Chúa có nghe không? Sao bây giờ mình hoài xa vắng". Câu u sầu đẹp đẽ ấy năm nào cũng cất lên trong tiếng gió đông. Như thể mùa đông của năm nay, năm sau, hay mùa đông của ba trăm năm trước, cũng đều buồn bã một cách xinh đẹp như thế. Tôi thích bài ca này nhiều, nỗi buồn trong ấy không ầng ậc nước mà lãng đãng vừa đủ phủ sương một thành phố. Cô thì không, cô không muốn nghe bài này. Phố của cô bé nhỏ, thế nên sương…

Bụi hồng rực rỡ

Sân nhà hàng xóm trồng một bụi hồng. Tôi từng nghĩ nó chỉ là loài cây dại nào đó; đến khi nó nở hoa đỏ rực một góc đường, ngược hoàng hôn đổ thứ ánh vàng lấp lánh cuối ngày xuống mái hiên của bầy chim sẻ.
Hôm sau tôi bước vội qua. Những đoá hồng tả tơi sau đêm gió vần mưa vũ. Cánh hoa rụng đỏ cháy một góc sân. Những bông hồng còn lại trên cành đều xác xơ hết cả.
Hôm sau nữa. Chẳng còn đoá hồng nào hết! Sân nhà cũng không có lấy nổi một cánh hoa  đỏ máu dập nát. Có lẽ người đã dọn cả rồi. Bụi hồng lại trở về làm một loài cây dại, và những người kém yêu hoa như tôi không biết tên nó là gì cho đến khi chúng rực rỡ một góc sân ngược gió.
Chiều tôi về ngồi bó gối, mắt cứ díp hết lại. Ngày ngắn dần đi. Tôi không nghĩ ngợi gì, chỉ nhớ những cánh hoa đỏ thẫm mới hai hôm trước còn tinh khôi nay không còn nữa. "Đóa hoa hồng vùi quên trong tay Ôi đường phố dài Lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm Ru em giận hờn Ru em giận hờn"

29/10/2017

Image
Những người bạn mới ý nhị hỏi tôi: Thế cậu có tính trở về không? Câu hỏi quen thuộc thế nên câu trả lời cũng đơn giản là Có. Cậu ta im lặng. Tôi hỏi rằng cậu muốn ở lại nhiều lắm sao? Cậu gật đầu - Nhưng chuyện đó khó lắm. Thế là chúng tôi im lặng ra về. Tôi ít có thời gian để nghĩ ngợi nhiều, cũng không đủ thì giờ để buồn bã. Khoảng thời gian đó xảy ra một lần rồi thôi, khi máy bay ngang qua Bình Thuận và tôi thấy mình cách nhà hơn bốn nghìn dặm. Cậu hỏi tôi cách phát âm từ "Nha Trang", rồi cậu vui mừng bảo là Ông cậu sống ở đó, Nha Trang nhiều người Đại Lục lắm, vui lắm! Tôi cười im lặng. Tôi không thể nói rằng tôi không thích điều đó. Bọn tôi giống nhau ở một vài câu chuyện mà phần nhiều trong số đó là những điều không vui. Cậu thắc mắc nếu tôi muốn về thì vốn dĩ không nên đi, không phải sao? Tôi không giải thích được, có nhiều thứ trên đời này…